Quá khứ so với hiện tại: "Trong quá khứ, tôi không nghĩ rằng mọi người đã" và "Nhưng ngày nay, đó là một câu chuyện khác" so sánh sử dụng quá khứ đơn và hiện tại đơn, chỉ ra sự khác biệt giữa quá khứ và hiện tại, làm tăng sự phức tạp về thì của câu.
Mệnh đề điều kiện: "Nếu tàu bị hủy hoặc xe buýt bị chậm trễ" thiết lập một điều kiện giả định, mô tả hành động có thể thực hiện trong điều kiện cụ thể, làm tăng tính ứng dụng thực tế của câu.
Danh từ cụm làm chủ ngữ: "Ý tưởng về việc phải kiên nhẫn trong những tình huống này" được dùng làm chủ ngữ, làm tăng sự sâu sắc và phức tạp của câu, thể hiện khả năng biểu đạt khái niệm trừu tượng.
V-ing làm trạng ngữ: Trong "kiểm tra email trên điện thoại hoặc thậm chí tham dự cuộc họp trực tuyến", "kiểm tra" và "tham dự" được dùng làm trạng ngữ bằng dạng hiện tại phân từ, mô tả các hoạt động có thể xảy ra trong tình huống cụ thể, làm cho câu trở nên sinh động và cụ thể hơn.